Bông lông nhặt chữ chắp vần
Nghiêm trọng hóa, nói
quen rồi
Bao nhiêu nghiêm trọng,
bao thời quên đi
Nên nghiêm trọng chẳng
can chi
Can chi cũng chẳng
làm gì được nhau
Làm gì tuy có hơi đau
Hơi đau vẫn đứng
hàng đầu, bề trên
Bề trên là chỗ bình yên
Bình yên để lại đi
lên như thường
Như thường là thói
nhiễu nhương
Nhiễu nhương mới
có “lòng thương” dân nghèo
Dân nghèo mới “được”
treo niêu
Treo niêu thì mới "mến yêu" các người
Các người mới bị lôi thôi
Lôi thôi là kiếm đường
chui vào... hầm (!)
Nó là thế
Quan nha vua chúa, thói quen rồi
Thắng thế giơ chân, bại thụt vòi
Bảy nổi ba chìm không lạ quá
Lên voi xuống chó cũng thường
thôi
Mồi ngon miếng bở tranh nhau đớp
Chiếu sạch giường cao chiếm chỗ ngồi
Mạt vận hết thời là mất trắng
Đau đời há mõm: Ối trời ơi !
15-5-2017
Lê Khả Sỹ
Lê Khả Sỹ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét