Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

Ngứa ngáy viết bông lông

Ông đi rồi chẳng thấy về
Vợ con thương tiếc đầm đìa lệ rơi
Dân thì không khóc, chỉ cười
Đoán hàn đoán nhiệt đầu đuôi thế nào ?
Thế nào cũng chẳng làm sao
Chính trường như giấc chiêm bao thôi mà (!)

Buồn cho ông chết chưa già
Cái khung lục thập còn là ước mơ…
Từ bao giờ đến bây giờ
Cung hoạn lộ, chữ không ngờ bám theo
Thôi thì lợn cũng như heo
Miêu cũng như mèo phải chết cả thôi !

Con, nhờ xã hội chăm nuôi
Vợ, “tái cơ cấu bạn đời”, lo chi
Chào ông thanh thản ra đi
Nơi chín suối, hát bài “Vì nhân dân…”

20-8-2017

Lê Khả Sỹ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét