Đăng lại theo yêu cầu bạn đọc
Nhà văn Nguyên Ngọc
một trong những hội viên hội
Nhà văn VN ra khỏi hội
Đất nước đứng lên* rồi
Đến lượt Bác đứng lên
Nghiêm ! Đằng sau quay !
Từ biệt hội Nhà văn Việt Nam
của Bác
Vẫn Ngyên Ngọc như xưa, không khác
Nụ cười hóm hỉnh, thân thương
Vầng trán như khoảng trời, nếp nhăn
như mặt đất
Quảng Nam mình năm nắng mười sương
Vẫn tinh thần Cách mạng đến cùng
Luôn đổi mới, không dẫm chân tại
chỗ
Chẳng nịnh thế xu thời, mặc vua to
quan nhỏ
Chỉ trọng nghĩa trọng tài
Ghét bắng nhắng luồn chui
Nên Bác không thể giống hạng người
Thiểu tâm đức nhưng đa mưu kế
Giải thưởng Hồ Chí Minh “cao sang”
là thế
Với người ta, phải lo lót mới xong
Bác Nguyên Ngọc ngồi rung đùi vẫn
được
Lại chối từ bất nhận, lạ đời không
!
Xem ra, Bác là người “lạc hậu”
Coi giải nào cũng như dải rút luồn
trong…
Chào Hội bác đi, bất đắc dĩ
Bởi con mắt tinh đời không chịu
ngứa được lâu
Ngòi bút Bác tôi rồi, không thể hóa
cần câu
Như phường bút-gia-công, lai túi
cơm giá áo !
Khác những đứa bất tài láo nháo
Dựa vào Hội mình, múa bút gỉ kiếm
ăn
Lại ngoác mồm chửi hội Nhà văn
Hội sinh ra cũng chỉ là hội gật**
Chẳng hành đạo thay Trời như Lương
Sơn Bạc
Thì Bác cũng từng vì nước vì dân
Một Nguyên Ngọc của đời
sống mãi
Với mai sau trong ký ức nhân quần !
28-5-2015
Lê Khả Sỹ
-----------------
* Tiểu thuyết của Nguyên Ngọc
** Nhà văn Hữu Ước, trung tướng, Tổng biên tập báo CAND láo toét trả lời phỏng vấn báo
ĐẤT VIỆT / 08-01-2015

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét