Lãnh đạo như ông
chém mỏi tay không hết !
Ông từ dưới đất lên lưng chừng trời
Lại từ lưng chừng trời rơi xuống đất
Bởi bao nhiêu tội tình chồng chất:
Bằng dỏm, nhiều nhà, điều cấm coi thường…
Nhìn ông, vừa giận vừa thương
Vừa tiếc cái “con… nòi của giống” (!)
Trách tổ chức một thời tạo dựng
Bộ khung lãnh đạo nát dần
Nhiều người nói vì họ ngu đần
Tôi thì nghĩ, họ tính toan thu lợi
Mua chức bán quan – thị trường trao đổi
Tiền nào của ấy, bắc cân lên
Giá cao cho ngồi ghế cấp trên
Giá thấp cho vào hàng cấp dưới
Cứ cầm kính chiếu yêu mà soi lại
Chẳng riêng ông, có hàng vạn như ông
Cho nên đất nước khổ, còng lưng
Cung phụng cho phường bất nhân bất nghĩa !
Lớp trước làm như chó ỉa
Lớp sau phải dọn, lai kêu rên
Cái nạn luân hồi hậu trách tiền
Rồi hậu lại thành tiền cho hậu trách…
Chừng nào mà chưa chấm dứt
Cái nạn bán chức mua quan
Thì loại như ông sinh nở tràn lan
Có chém mỏi tay ba ngày không hết
Và đất nước cứ theo đà xuống dốc !
Seo mõ xin rao, cốc
cốc cốc cốc…
Chiềng làng chiềng xã vểnh
tai mà nghe:
Có tài có đức không
khéo ra rìa
Có đô có vàng cho lên
vùn vụt !
Thậm thà thậm thụt hoạn
lộ thành công
Đứa nào đàng hoàng mà
đi đường thẳng
Thì no cay đắng, lam
lũ suốt đời !
Cốc cốc cốc cốc…
11-10-2017
Lê Khả Sỹ

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét