Muốn khóc, không còn nước mắt !
Tám mốt tuổi, ta không còn nước mắt
Để khóc cho đời, khóc cả cho ta
Những thân phận nổi chìm trôi dạt
Song tồn cùng giả dối phù hoa...
Song tồn cùng giả dối phù hoa...
Vách không đủ kín
ngăn ngọn gió
Hai con người và một mèo một chó
Đang trông chờ ở cái
tương lai…
Dậy mở bó Bằng khen và Ghi công của nước
Thương nhớ chồng con
từ thời chống Pháp
Chào mẹ ra đi, đi mãi
không về !
Bé không ăn, chỉ ôm
mẹ khóc
Nó biết đâu mẹ nó vừa
nhắm mắt
Vĩnh viễn đi xa, để
nó lại giữa đời !
Mẹ khấn chín người
thân tử trận
Chẳng hồn vía ai về,
mà ngao ngán
Cảnh đời cô quạnh
tuổi chín mươi !
Thời hiện đại nó là
như rứa
Cơm ai nấy ăn, nhà ai
nấy ở
Mong phúc lợi ư ? Nhà
nước đang nghèo.
Dắt cháu, bế con ngửa
tay xin nuôi miệng
Mong đời còn những
nhân tâm từ thiện
Người qua kẻ lại rủ lòng
thương.
Anh năm tuổi nuôi em
hai tuổi
Lay lắt sống nhờ vào
xã hội
Đợi bao giờ cho đến
ấm no…
Xót xa cho cảnh đời
cực khổ
Chắc là bị người thân
ruồng bỏ
Hoặc không nơi nương
tựa lúc sa cơ
(ảnh trên và ảnh
dưới)
Hầu thiên hạ, kiếm ăn qua ngày đoạn tháng
Tranh thủ giấc ngon
lên hỏi ông Trời:
Sao bất công như rứa
Trời ơi
Người làm không ra,
kẻ ăn không hết ?
Đói, rủ nhau buôn bán
mẹt hàng
Đang tuổi học hành,
trong vòng tay yêu thương
Phải lăn lộn hàng
ngày kiếm sống.
Nay dở cười dở mếu
biết trách ai ?!
Cảnh đời khổ đau tiếp diễn dài dài
Như núi rừng xứ mình trùng trùng điệp điệp !
Kể không hết, viết ra không hết
Và nước mắt lương tâm cũng cạn hết rồi !
25-11-2017
Lê Khả Sỹ












Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét