Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2018

Bôi gio trát trấu vào mặt Thăng Long - Hà Nội

Mười phần đáng trách cả mười !
Một số báo đăng lên mạng: Cuộc thi Thơ – Câu đối Xuân Mậu Tuất năm nay được triển khai từ tháng 9/2017, qua hơn 5 tháng phát động, Ban tổ chức đã nhận được 194 bài thơ và 44 câu đối, trong đó có 36 câu đối Nôm và 8 câu đối Hán – Việt của 110 tác giả đến từ các xã, thị trấn trong huyện. Qua 2 vòng chấm thi Sơ khảo và Chung khảo, Ban tổ chức đã chọn ra 39 tác phẩm thơ và câu đối để trao giải. Ban giám khảo trực tiếp tham gia chấm thi là những nhà thơ có uy tín của Hội Nhà văn Việt Nam, Hội Nhà văn Thành phố Hà Nội, phương thức chấm độc lập, cho điểm từng tác phẩm, sau đó thư ký sẽ tổng hợp chia ra số điểm trung bình cộng của tất cả thành viên Ban giám khảo, từ đó làm cơ sở để lựa chọn tác phẩm đạt chất lượng cao...
Từ trái sang: để số thứ tự 1 > 2 > 3
ảnh tạm mượn trên mạng
Chỉ  câu 2 là xứng đáng giải, riêng câu 1 vừa thất niêm, vừa thất luật (tệ hại nhất, điều sơ đẳng cũng phạm lỗi là số từ hai vế không bằng nhau) mà được giải thì mười phần trách, dành cho tác giả một phần, còn chín phần dành cho ban “giám khảo” (!) Nếu loại câu đối như câu 1 mà được giải thì ban “giám khảo” đã vô hình trung bôi gio trát trấu lên bộ mặt Thăng Long – Hà Nội  nghìn năm văn hiến ! Còn câu 3, các Nhà văn có uy tín đã chấm giải là phải hiểu nghĩa, Sỹ em xin mời các vị phiên âm ra chữ Quốc ngữ và giải nghĩa câu đối này.

Nhân đây, có mấy câu văn vần tặng “ban giám khảo”:

Không thông hiểu về câu đối,
Cũng dám chễm chệ ngồi vào
hàng ghê gọi là “giám khảo”
Chấm chiếc ú ớ tào lao

Để lại tiếng dốt làm thầy
Trong làng cầm bút mai sau
Y như loại thầy cào cào *
Bị trò bẻ chân vì dốt (!)
Tiếp mấy vần CHIA BUỒN VỚI HÀ NỘI

Hà Nội, văn nhân chưa phải là nhất nước
Nhưng cũng không đến nỗi quá tồi
Mà “câu đối” được giải cao của huyện
lại thất niêm thất luật, chao ôi !

Ban “giám khảo” là mấy nhà văn
Hội Nhà văn Việt Nam, hội Nhà văn Hà Nội
Có uy tín,** mà mù câu đối
Nó “tròn méo” ra sao không biết, cũng làm thầy (!)

Nên Hà Nội oan, mang tiếng dốt nhất đời
Có câu đối được tôn vinh trao giải
Là ”tinh hoa’ của Thăng Long – Hà Nội
Nhưng không bằng phế phẩm đồng giao

Biết kêu ai ? Đất cứng trời cao
Chỉ thương Cụ Phương Đình xây Đài nghiên Tháp bút ! ***
Sừng sững đó, buộc phải nhìn phường dốt
Không “dựa cột nghe”, vẫn “thưa thốt” **** đều đều…

10-3-2018
Lê Khả Sỹ
--------------------
* Tích cổ: Thầy cào cào dốt, bị trò bẻ chân
** Một số báo được mời đến đã trân trọng giới thiệu ban giám khảo là các Nhà văn có uy tín...
*** Phương Đình, tên hiệu của Nguyễn Văn Siêu
**** Ca dao: Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe.
-----------------------------------------
Sau khi lên mạng, đã gửi qua email đến Cổng điện tử huyện Đông Anh, hội Nhà văn VN, hội Nhà văn Hà Nội.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét