Không thể tha, phải tung bút !
ĐÂY:
MỘT TRONG HÀNG CHỤC BÀI “THƠ KHÔNG RÁC RƯỞI”
CHÍNH HIỆU SẢN PHẨM CỦA PHAN HOÀNG
Phó Chủ tịch hội Nhà văn tp.HCM
Phan Hoàng
Ảnh mượn trên mạng
Em nóng dần lên
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phan Hoàngkhí hậu biến đổi từng ngày
trái đất nóng dần lên từng ngày
gió thốc mạnh từng ngày
nước dâng cao từng ngày
rừng cháy lan từng ngày
những đàn chim di cư tìm bầu trời mới
hay chờ chết?
những đàn cá di cư tìm nguồn nước mới
hay chờ chết?
những đàn thú di cư tìm cánh rừng mới
hay chờ chết?
khí hậu biến đổi từng ngày
da thịt em nóng dần lên từng ngày
hành tinh ta tốc hành khám phá thế giới mới từng ngày
em
cởi bỏ mọi trang phục pha lê nứt vỡ
cởi bỏ mọi tư duy hình thức đa khô đình nát bến cạn
hoà nhập vào cơ thể ta đang tốc hành về phía ánh sáng
hay đóng cửa
tự huyễn hoặc mình
và chờ chết?
4.12.2010
tặng VTH
-----------------------------
Chắc
chắn chẳng ai ngu, coi bài Em nóng dần lên
của Phan Hoàng là thơ, bởi nó không khác lời phổ biến về tình hình thay đổi khí
hậu của một vị Trưởng thôn vừa đi họp ở xã về ! Đã đành, với cỡ tay bút như
“nhà thơ” Phan Hoàng thì lấy đâu ra mà đòi hỏi anh ta về ngôn ngữ văn học, hình
tượng văn học, tư duy thơ và ý thức thiện mỹ trong thơ nhưng ít nhất, bài Em nóng dần lên cũng phải khác đi một
chút lời phổ biến của vị Trưởng thôn nói trên, cho ra ta là người của hội Nhà
văn VN, phó Chủ tịch hội Nhà văn tp.HCM, nơi “tổ chấy” của văn học VN mà không
ít người lầm tưởng là siêu việt về lĩnh vực này (!) May ra, có thể khác là tên bài thơ Em nóng dần lên, chứ không phải Trái Đất nóng dần lên và 3 từ
thịt da em, chứ không phải thịt da ta. Thêm điều khác nữa là ở
đoạn:
Em
cởi bỏ mọi trang phục pha lê nứt
vỡ
cởi bỏ mọi tư duy hình thức đa khô đình nát bến cạn
hoà nhập vào cơ thể ta đang tốc hành về phía ánh sáng
hay đóng cửa
tự huyễn hoặc mình
và chờ chết ?
cởi bỏ mọi tư duy hình thức đa khô đình nát bến cạn
hoà nhập vào cơ thể ta đang tốc hành về phía ánh sáng
hay đóng cửa
tự huyễn hoặc mình
và chờ chết ?
Đoạn
này mang ý thức xã hội với giọng vừa chê trách vừa lên mặt dạy đời nhưng thiếu
logic, chắp vá lủng củng trở nên vô nghĩa và mâu thuẫn giữa bốn câu trên với ba
câu cuối, lòi cái đuôi “trẻ con tập nói”,
không khác gì tiếng đầu lòng con gọi
Stalin*(!)
Phan
Hoàng chê thơ đăng trên Facebook là rác rưởi, đã thể hiện sự khinh bỉ, mạt sát
thơ trên trang mạng có hàng chục triệu người đăng tải, giao lưu ! Không cần
phân tích rác thơ – rác điện tử gì
hết, bởi ngôn ngữ Việt Nam
phong phú và rất dễ hiểu. Có khi chỉ cần bóng gió ví von: mèo khen mèo dài đuôi…là người ta hiểu đối tượng bị chê hay khoe
khoang về mình, không ai lục vấn đuôi dài là bao nhiêu, con mèo đó đen hay trằng…Ngôn
ngữ nói chung, nhất là ngôn ngữ văn học (koa học xã hội) mà lại đem so sánh với
một thuật ngữ chuyên ngành (khoa học tự nhiên) để phân tích khác nhau ở chỗ nào,
thì không có sức thuyết phục chút nào cả, chẳng qua để đánh lạc hướng dư luận !
Còn nhận
định những người làm thơ ở CLB xã phường do không chuyên nên phần nhiều là thơ
dở, không thể bằng những nhà thơ chuyên nghiệp…Ai nói thế là phiến diện đấy !
Chẳng khác chi người ta đã lập ra một bộ môn (gọi là khoa) ở trường Viết văn
Nguyễn Du để dạy làm thơ., mà Sỹ tôi đã cười: Nhìn Thầy lên lớp dạy thơ / khác chi thằng ngọng u ơ chỉ trời (!) Bởi
thơ không phải là nghề như đúc kim loại, đánh cá, làm ruộng và cả làm báo,
nghiên cứu - lý luận - phê bình văn học cũng có dính “nghề”, mà thơ là tinh hoa của con người, không
hoàn toàn sinh ra và phát triển từ trí tuệ, đã không phải là nghề thì không có
thầy, không có thợ ! Sự hơn kém cũng khó mà so sánh, bởi nhiều tay bút in những
hàng chục tập thơ, nhưng không ai nhớ được một câu nào ; ngược lại, có người
chỉ trình làng vài bài thơ mà người ta nhớ gần một nửa. Lại có những người được
gọi là Nhà thơ nhưng chưa hẳn bằng lều thơ; có người được tâng bốc là “cây
đa cây đề” nhưng chuyên đạo thơ, đạo văn, đạo câu đối rồi chế biến xào xáo để nhận
là tác phẩm của mình. Thời nay, không ít các vị danh nghĩa là hội viên hội Nhà
văn, Nhà thơ nhưng lực bút chưa chắc bằng người chẳng hội viên hội nào cả !
Phan Hoàng chịu khó mở mắt ra mà đọc thơ của
Lương Thế Phiệt, Hồ Văn Thiện, Đỗ Bá Cung để thấy thơ trên Facebook bị Phan
Hoàng chê là “thơ rác rưởi” có giá trị gấp hàng trăm lần “thơ” của Phan Hoàng
được giải. Còn cách chơi chữ như bài VÌ YÊU của Hương Thời Gian thì chẳng những phó Chủ tịch hội Nhà văn tp HCM
Phan Hoàng, mà cả Thầy của Phan Hoàng có phấn đấu cả đời cũng không thể viết
được như thế !!!
Trở
lại với chuyện Phan Hoàng trắng trợn khinh miệt thơ trên Facebook là thơ rác
rưởi, ngắn gọn như sau: Về “thơ” của Hoàng thì chẳng công đâu moi ra mà nói,
bởi không đáng để luận bình, chỉ nhắc phó Chủ tịch hội Nhà văn tp.HCM Phan
Hoàng rằng: Khôn hồn thì công khai xin lối đi, nếu lì lợm là không tránh khỏi
dư luận tiếp tục “chan tương đổ mẻ vào mặt”, khó mà ngóc đầu lên được !
16-4-2018
Lê Khả
Sỹ
* Thơ Tố Hữu
(Sau khi đưa lên mạng,
đã gửi qua email đến hội Nhà văn tp HCM và hội Nhà văn VN)
-----------------* Thơ Tố Hữu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét