Thứ Hai, 4 tháng 1, 2021

 LO TẾT ĐẾN !

 

Ta không có khái niệm gì về Tết

Nhưng đời vui, mình cũng phải vui

Vui để sống quảng đời chưa được chết

Âm thầm, cay đắng, ngậm ngùi…

 

ChỈ còn hơn tháng nữa thôi

Lại Tết, lại những ngày buồn tẻ

Trời đất ơi ! Sao đời ta như thế

Chuỗi buồn dằng dặc hơn mười năm ?

Cái riêng cộng với cái chung

Ta trong đời - đời trong ta những Xuân những Tết…

 

Nhưng thôi, biết nói thế nào cho hết

Từ góc gần cho đến quãng xa

Đau từ trong ngõ đau ra

Buồn từ ngã bảy ngã ba buồn về !

 

Chẳng dám trách ai, chẳng dám hờn ai

Chắc Tạo hóa đã sinh ra thế

Như Công Trứ được dọc ngang trời bể

Nhờ “lên voi xuống chó” mấy lần*

Như Nguyễn Du thấy cõi người trăm năm**

Nhờ ba năm nỗi buồn đày đọa***

Nếu cũng vui như bàn dân thiên hạ

Thì Cụ Nguyễn chắc chi viết được Truyện Kiều (?)

 

Lẽ đời, cây chưa khô thì còn lá

Có lá tươi và cả lá khô

Lá khô theo gió thổi, rơi về với đất

Nơi đã ủ mầm xanh cho kẻ đợi người chờ (!)

 

Ta lại gượng cười, gượng vui với thơ

Dẫu con chữ có hồn chẳng xóa được nỗi buồn có gốc

Vẫn mong không như lá khô về với đất

Mà thơ sống mãi với đời !

 

Hơn tháng nữa thôi, Tết lại đến rồi
và biết đâu, Xuân sẽ thành sa mạc ?!

 

Tối 04-01-2021

----------------------------------

*Nguyễn Công Trứ nhiều thăng chức rồi lại giáng chức

**Dựa ý thơ mở đầu Truyện Kiều: Trăm năm trong cõi người ta

***Nguyễn Du nuỗi tiếc thời Lê và cay đắng vì những nhiễu nhương, oán thù, khinh miệt của thời đại tiếp sau đó

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét