Thứ Hai, 22 tháng 6, 2020


ĐÊM CUỐI THÁNG
(trên hành trình cùng đoàn phượt trước đây)


Trăng treo đầu núi
khuất dần trước ánh bình minh
Thế gian lơ mơ buồn ngủ tiếp
Gà gáy dồn như nuối tiếc tàn canh !

Ta đi theo hướng nào các bạn ơi ?
Cuộc phiêu lưu, hành trình gần kết thúc (!)
Hay lại quay về nơi bánh đa bánh đúc
Như bài hát của Phó Đức Phương ?

Ơi quê hương ! Bản quán quê hương !
Ông Cha xây dựng nên hàng nghìn đời tồn tại
Quay về đi, không có gì đáng ngại
“Vượt biên” theo Tây, Tàu lai tạp chán lắm rồi

(Xưa nay, đến đất khách quê người
không mấy ai như ông Lương Định Của*
Chẳng cần biết học thuyết gì, màu đen hay đỏ
cái mà đứa khôn ranh, lừa bịp đứa ngu
Ông vì cuộc sống người dân, “đánh thó”
giống cây trồng đưa về nước, làm giàu)

Ta lỡ mạo hiểm rồi, hãy ngoảnh lại phía sau
Cây có gốc, nước có nguồn, tựa vào nhau mà sống
Không tự hào truyền thuyết Lạc Long Quân, Thánh Giống…
Mà tin vào sức dân nhẫn nại, thông minh
Nói với nhau: Bụng ta cứ cái rốn của mình
Chớ ngu lâu, chắp “đầu Tây mồm Hán” **

Chuyện vu vơ về đêm cuối tháng
Trăng treo đầu núi khuất dần
Trước chân trời rạng ánh bình minh
Xin hãy cứ tin về một ngày tốt đẹp !

Có gì không đúng không hay trong bài viết
mong bàn dân thiên hạ bỏ qua cho (!)

Ngày Báo chí Việt Nam, mờ sáng 21-6-2020
----------------------------
*Nhà Nông học Lương Định Của, quê Sóc Trăng, tu nghiệp rồi giảng dạy ở Nhật, khi về nước chỉ mang theo trong va-li những gói hạt giống cây trổng tiên tiến của Nhật
**Dựa theo ý câu: Đầu Ngô mình Sở

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét