Thứ Hai, 22 tháng 6, 2020


Xin kính chào các bạn ! Trang này, hôm nay lại hoạt động, mong được các bạn ghé thăm !

NÊN “GIẢI PHÓNG” CHO CHỊ
Cơn ngứa lên, ta lại "chọc"


Tuổi dưới 50, tuy còn nhiều trứng
nhưng trong vòng cấm đoán, phải giữ thân
Thế là mất đi cái tuổi tái xuân
Vì sự nghiệp, phải gồng mình chịu thiệt (!)

Tuổi 60, vẫn đầy nhiệt huyết
Cũng là vào thời kỳ hồi xuân
Song, người trông coi hai ba vòng / lần
Chịu chết, chẳng mần ăn gì được !

Cái tuổi sáu - bảy mươi, không như thời trước
Bà già bây giờ vẫn sung sức “xung phong”
Vẫn thành “dũng sĩ diệt đàn ông”
Không tha cả các chàng trai trẻ !
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng, cây và ngoài trời

bà già thích trai trẻ (ảnh "mượn tạm" trên mạng)
Gia đình nhục nhã khi tôi định cưới trai trẻ

Mà cứ “lửng lơ con cá vàng” như thế *
Hoa tàn dần theo tuế nguyệt phong sương (!)

Chẳng quen thân gì, nhưng nghĩ lại thầm thương
Thời gian trôi đi, không bao giờ trở lại !
Chẳng ai được thiên nhiên ưu đãi
như những tên “đầy tớ” biết chui luồn
Cũng không đặc cách cho kẻ nịnh bợ tâng công
được phong là “nhà” và “giáo sư, tiến sĩ” …

Ta lẩm cẩm, nghĩ lung tung là thế
Nên có lời bàn: “lòng trâu như dạ bò” **
Sự ham muốn của sinh vật trên đời, rứa cả
“Giải phóng” cho chị đi, để hưởng phúc to !

Chị được thành danh cũng đến đó thôi
Đừng tham, được cái này không bằng mất cái khác (!)
mà xuống cõi âm rồi nuối tiếc:
Nửa đời quên cái “của nợ” trời cho (!)

22-6-2020
-------------------------
*Câu dân gian: lửng lơ con cá vàng
**Dân gian ví lòng trâu như dạ bò





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét