Thứ Hai, 29 tháng 6, 2020


(Nhớ đâu nói đấy)

Phút trước chễm chệ ngai vàng
Phút sau thất sủng dưới hàng thường dân !

Một ngày ngồi cái ghế quan
Cũng bằng nằm chõng gãy nan một đời

Em cầm lá phiếu trong tay
Tưởng mình chắp cánh được bay như diều

Anh ngồi cạo vét đáy niêu
Biết mình vô sản, tự kiêu gõ thùng (!)

Con mèo, con chó có lông
Tre kia có mắt, nồi đồng có quai*
Vua quan vừa đểu vừa oai
Bụng trong nham hiểm, mặt ngoài nghĩa nhân !

Văn học nghệ thuật ra quân
Cởi áo thành múa, tụt quần hóa thơ

Chết đến đít vẫn mộng mơ
Sóng thần ập tới vẫn chờ xuân sang

Đấu tranh, muốn đứng ngoài hàng
Nhận phần lại giỏi chen ngang lấn ngoài

Con cò biết mổ biết bay
Lắm anh “nhà báo” biết xoay…tống tiền

Vua nào mặt cũng lành hiền
Mất ngôi thì hóa rồ điên gian tà

 Rừng vàng biển bạc bao la
Cắt dần bán bớt xót xa vẫn cười !

Vườn hoa mờ sáng cũng vui
Là nơi tập luyện, là nơi tỏ tình

Bảy mươi hết cái xuân xanh
Rủ nhau nhuộm tóc, thoa vành môi son

Bao giờ giống đực đẻ con
Thì quan tham mới hết bòn của dân !

Bao giờ âm phủ “cách tân”
Dương gian ta mới được phần ấm no

Bao giờ trâu hóa thành bò
Thì dân đen mới khỏi lo quan đè

Thành phố hơn hẳn thôn quê
Là nhiều mùi thối, thịnh nghề bán dâm

Làm thơ nửa hấp nửa hâm
Góp mây gom gió đem “hầm” với trăng
Chuyện trời chuyện đất lăng nhăng
In thành sách, biếu cả làng chê hôi
Cái gì nhất cũng thằng tôi
Văn mình với khoản vợ người  giỏi khen                                           

Nhờ trời lụt bão liên miên
Để quan ăn chặn đồng tiền giúp dân

Dân khổ là bởi quan đần
Nhưng quan đần, đỡ mất phần cũng hay !

Rượu rởm vừa uống đã say
Trưởng xã thấy lụt tính ngay bài chuồn**
Mặc dân đen với lũ nguồn
Bảy chìm ba nổi, một còn mười trôi
Hạng này cách chức đi thôi
Hoặc đè đánh chẵn nghìn roi cho chừa !

Từ xưa cho đến bây giờ
“Thơ con cóc” vẫn là thơ thịnh hành !

2010
(Trích trong TỔNG TẬP THƠ LKS đăng lại theo yêu cầu bạn đọc))
-------------------
*Ca dao
**Chủ tịch UBND xã Đức Lạc, Đức Thọ, Hà Tĩnh. Sau trận lụt đó đã bị cách chức

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét