Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2020

LANG BANG NGẪM NGHĨ VỀ THƠ

 

Thơ là nỗi buồn thầm lặng

Giọt vắn giọt dài trăn trở năm canh

Thơ là nỗi đau, chỉ mình biết với mình

Như dòng máu lưu thông trong thân thể

 

Thơ là xót là thương cảnh đời dâu bể*

Thơ trải dài theo năm tháng mưu sinh

Dù chẳng ai thấu hiểu với mình

Thơ đau thơ buồn, thơ ngậm ngùi cay đắng

Thì thơ vẫn là tia lấp lánh

Soi cho chữ nghĩa chữ tình tồn tại sáng ngời

 

Chỉ còn thơ mãi trên đời

Chút tinh hoa của kiếp người phù hoa !

 

Sáng 20-12-2020

-------------------

*Bãi bể thành nương dâu, nói về sự thay đổi của cuộc đời

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét