Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2020

 TA LẠI LÀ TA (!)

Buồn thì lại viết cho vui

 

Ta lại về với cảnh đời ta

Những nỗi niềm ước mơ từ thuở nhỏ

Cái tưởng có, lại như không có

Cái tưởng vui lại hóa thành buồn

Phiêu bạt xứ người cầu thực tha hương

Hơn sáu chục năm, chỉ còn thơ và trí tuệ !

 

Đành rằng ở đời, ai mà chả thế

Sướng khổ, buồn vui chen lấn song tồn

Như phần cổ làng, có thiệt có hơn

Có nóng lạnh như bốn mùa thời tiết

 

Được Tạo hóa thương, chưa cho chết

Mài răng, lai rai sống mà nhai

Khổ là lúc Trời cho nhai, chẳng có mà nhai

Nay có cái để nhai thì Trời hạn chế

 

Lại với lẽ thường, bắt buộc nhau về lý

Chứ về tình, chẳng ai bắt buộc được ai

Mà tình cảm của ta thì lại khác người

Thẳng thắn, có sao nói vậy

Không biết lựa lời mà nói

Cho vừa lòng, dẫu thiện lẫn ác vẫn dễ nghe

 

Biết vậy nhưng thôi, ta lại quay về

Với thằng Sỹ thật, được Mẹ đẻ Cha sinh như rứa

Ai thích thì chơi, không thì bỏ

Kể cả người thân cùng máu mủ giống nòi !

 

Sáng 20-12-2020

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét